°º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø,¸ (Diễn đàn đang trong thời kỳ khó khăn, bạn hãy giúp đỡ diễn đàn bằng cách đóng góp những bài viết giá trị) °º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø,¸
»-(¯`v´¯)-» (Chào mừng đến với diễn đàn!) »-(¯`v´¯)-»
Thông báo: Thành viên vào diễn đàn bằng địa chỉ http://lop12c7.hot4um.com để nhận được sự hỗ trợ tốt nhất!
Diễn đàn lớp 12c7 chính thức hoạt động trở lại từ ngày 01.02.2011 với tên miền mới http://diendan12c7.tk
 
 

:: 12 C7 Mãi mãi một tình yêu::
  • Lớp tôi

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Đời,...@! on 16/1/2010, 10:38

BichDiem

Lớp 7

avatar

Lớp 7
Ba và mẹ tôi chia tay nhau khi tôi còn rất nhỏ, nhỏ đến mức tôi không kịp nhận thấy gương mặt mẹ và nỗi cơ cực của cha. Một năm sau ngày chia tay, cha dẫn về cho tôi một người mẹ mới, dì ghẻ.
Bắt đầu từ đó, tuổi thơ của tôi gắn liền với những lằn roi chát chúa của dì. Đối với tôi, dì chẳng khác gì mụ dì ghẻ độc ác trong những câu chuyện cổ tích. Mỗi lần bị dì quất vào mông, tôi lại nghiến răng, trừng mắt liếc dì mà không thèm nhỏ lấy một giọt nước mắt dù rất đau, rất đau. Tôi nuốt tất cả nỗi ấm ức vào lòng để sống, để sống, chỉ để sống.
Năm tôi 13 tuổi ba tôi có thêm 1 thằng con với dì. Hai năm sau, ba tôi đột ngột qua đời sau cơn bạo bệnh.
Với lòng tự ái của thằng con trái mới lớn, tôi lén đi bán báo sau mỗi buổi học, để mong có chút chi tiêu và để không thèm sống nhờ đồng tiền bán tạp hóa của ... bà dì ghẻ.
Hàng xóm mách lẻo, bà dì tôi biết chuyện lôi tôi ra đánh một trận nhừ tử ; “Bộ tao chết rồi hả?, mày muốn làm gì thì làm, mày muốn tao mang tiếng mẹ ghẻ phải không?”. Sau những lằn roi nhớ đời, tôi ù lì ra mặt, tan học, về nhà tôi rồi cứ dùi đầu vào sách vở, bà dì cũng chẳng sai bảo tôi làm bất kỳ việc gì, tôi bỏ mặc dì và thằng em với những công việc trong ngoài. Tôi trưởng thành trong bầu không khí tẻ nhạt của gia đình, chỉ nuôi trong lòng một ước vọng mau trưởng thành để rời khỏi ngôi nhà “hắc ám”.
Tôi tốt nghiệp trung học, tôi chạy đôn chạy đáo vay mượn tiền để vào Đại học. Nhưng ai lại cho cái thằng mồ côi nghèo sát nghèo sơ này vay mượn với cái hẹn 5 năm sẽ trả chứ. Tôi lũi thũi với nỗi thất vọng não nề. Một chiều nhạt nắng, bác tư tổ trưởng ra vẽ thần bí nhắn tôi qua nhà. Vừa nhìn bác, tôi cúi chào lễ phép:
-Dạ, bác nhắn con qua có chuyện gì ?
-Ừ, vào đây bác bảo.
Bác trao cho tôi một gói được bọ cận thận bằng tờ nhật trình củ kỹ.
-Trước ngày ba mày mất, có gởi cho bác, căn dặn sau này nếu mày cần thì đưa cho mày. Nghe nói mày chuẩn bị thi Đại Học phải hôn, vậy ba mày linh thiên, biết trước mà dự tính.
Nước mắt trào ra tôi, tôi cằm xấp tiền trên tay mà nghe lòng nặng trĩu.

-Tôi đi Sài Gòn học – tôi lạnh lùng tuyên bố
-Ừ, mày cứ đi, đi học cho thành ông này bà nọ với người ta, đừng có ham chơi đua đòi tật xấu rồi vát thân tàn ma dại về báo tao – bà dì ghẻ ném vào mặt tôi một cái nhìn khinh rẽ, rồi bước đi.
Tôi chẳng buồn tức giận, chỉ phì cười như vừa trút bỏ được gánh nặng trên vai. Thầm nghĩ trong bụng “Bà khỏi nói, có cơ hội ra đi rồi thì đừng mong tôi quay lại
Chân ướt chân ráo bước chân lên đất Sài Thành đầy hoa lệ, tôi loay hoay tìm cái địa chỉ mà bác tư tổ trưởng đưa cho tôi lúc lên đường theo lời nhắn : “Mày đến đó gặp chị hai Hương, tao gởi mày cho nó, ráng lo ăn học nha con!”. Vất vả cả buổi, khi trời đã nhá nhem tôi mới tìm được nhà chị. Đón tiếp tôi là một người phụ nữ mập mạp, miệng thì lách chách không ngơi, hỏi hết chuyện này đến chuyện kia, tôi chẳng biết đâu là đâu nữa. Tôi cứ gật gù cho qua chuyện. Chị cho tôi ở một căn phòng ọp ẹp, có 1 chiếc giường củ mèm, 1 bàn học lung lay như răng ông già 80. Mặc, tôi vẫn cảm thấy vui. Chị đi rồi, tôi năm dài ra, ngó khoản trời mong lung mà tưởng tượng ra một cuộc sống .. tự do.
Bước đầu khá ổn, nhờ số tiền kha khá của ba tôi để lại, tôi trang trải được tất cả các chi phí cá nhân và đeo đuổi việc học. Trời vừa sáng , tôi rời phòng trọ đến trung tâm luyện thi. Tôi hí hửng nhảy chân sáo khi rời Trung Tâm, đi chưa được lâu, tôi giận bắn người khi một thanh niên va mạnh vào tôi, nó giật phăn chiếc túi tôi đeo trên người. Tôi vụt chạy theo, miệng kêu ơi ới “Cướp … cướp”. Dùng hết sức bình sinh, tôi rượt theo sát nút nó, phía trước, nó vun tay ngược ra sau, quất thẳng vào mặt tôi, tôi nghe đau nhói, cố hết sức, tôi nắm lấy tay áo nó, kéo thật mạnh. Nó lảo đảo, rút ra trong người một thứ gì đó sáng quắt, đập thẳng vào mặt tôi. Cơn choáng kéo dài, tôi từ từ gục ngã.
Choàng tỉnh, tôi nghe toàn thân ê ẩm, trước mắt tôi một màu đen tối bao trùm. Hốt hoảng, tôi đưa tay lên mắt, đôi mắt tôi bị băng kín, không một ánh sáng xuyên qua. Tay chân quờ quạng.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 


Liên Hệ- Quảng Cáo
Diễn Đàn 12c7
FM PunBB Version 2.0
Skin Convert by Chupy
Best displayed with Firefox & Google Chrome
and 1024x768 screen resolution