°º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø,¸ (Diễn đàn đang trong thời kỳ khó khăn, bạn hãy giúp đỡ diễn đàn bằng cách đóng góp những bài viết giá trị) °º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø,¸
»-(¯`v´¯)-» (Chào mừng đến với diễn đàn!) »-(¯`v´¯)-»
Thông báo: Thành viên vào diễn đàn bằng địa chỉ http://lop12c7.hot4um.com để nhận được sự hỗ trợ tốt nhất!
Diễn đàn lớp 12c7 chính thức hoạt động trở lại từ ngày 01.02.2011 với tên miền mới http://diendan12c7.tk
 
 

:: 12 C7 Mãi mãi một tình yêu::
  • Lớp tôi

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Nỗi đau bỏ lại on 22/11/2011, 11:05

BichDiem

Lớp 7

avatar

Lớp 7


“Cái chết hẳn phải đẹp lắm. Bạn sẽ nằm đấy, trong lớp đất nâu mềm, cỏ xanh ở trên đầu, lắng nghe khúc nhạc của thinh không. Không có quá khứ lẫn hiện tại. Ta sẽ quên đi thời gian, quên đi cuộc sống này và hòa mình với an nhiên. “
Oscar Wilde


Vinh bỏ tôi đi vào một ngày tháng Sáu. Sài Gòn phủ đầy những trận mưa giông, gió quật ngang rít thành những hồi dài bên ngoài cửa sổ. Vinh ra đến cửa, bấm thang máy rồi mà vẫn còn quay lại, hôn lên môi tôi, vòng tay siết ngang hông vững chãi. Vinh cười. “Anh sẽ nhớ em mất!”.

Đến tầm tối, người ta dùng điện thoại của Vinh gọi điện vào máy của tôi thông báo rằng anh đã gặp tai nạn trên đường Nguyễn Trãi. Gió to, mưa lớn, một thân cây rơi xuống ngang đường khiến Vinh trượt dài trên phố, chấn thương sọ não và chết ngay tại chỗ. Tất cả những lời này, những câu tường thuật này tôi đều nhớ rõ, kể cả nụ cười của Vinh và lời cuối cùng anh nói . “ Anh sẽ nhớ em mất!”

Tôi đã không khóc. Không hề rơi một giọt nước mắt nào. Có mặt lúc nhận xác Vinh về nhà. Ở bên quan tài anh cho đến khi được an táng. Tuần nào cũng chạy xe ba mươi cây số lên mộ anh và quay trở về trong yên lặng. Tôi đã không khóc, không than vãn , không trách cứ. Tôi khiến những người xung quanh tôi sợ hãi lẫn nghi kị.

Bạn phải có một lòng dũng cảm nhất định để tồn tại giữa thành phố. Trước khi gặp Vinh, tôi hoàn toàn đơn độc cho dù có hội hè, sự kiện, gặp gỡ, hẹn hò, tán tỉnh. Tôi vẫn hoàn toàn đơn độc. Vinh cũng vậy. Cho đến một buổi chiều, chúng tôi tìm thấy nhau. Thành phố vẫn sầm sập vòng xoay của mình, chỉ duy nhất một điều khác biệt mà tôi biết. Từ nay đã có Vinh bên mình. Từ nay đã có Vinh nắm tay tôi lúc băng qua phố, có nỗi nhớ Vinh để mong được trở về nhà mỗi cuối ngày, có hơi ấm Vinh mỗi khi tỉnh giấc vào buổi sáng, có nụ cười Vinh khi cả thế gian chỉ nhăm nhe bắt nạt. Tôi chưa từng nghĩ điều kì diệu này có thể xảy ra. Một người hoàn toàn xa lạ bước chân vào cuộc sống và mọi thứ thay đổi. Nhưng bạn cũng không hề chuẩn bị tình cảm lẫn nhận thức để chấp nhận khả năng người đó sẽ ra đi mãi mãi. Giống như lúc này. Giống như hiện tại. Tôi lại quay trở về làm người phụ nữ đơn độc giữa lòng thành phố. Và là người phụ nữ với trái tim hun hút một lỗ hổng lớn lao.

Tôi vẫn sống tiếp tục những lịch trình như khi Vinh còn bên cạnh. Thứ hai, thứ ba thứ năm chúng tôi chỉ kịp ăn sáng cùng nhau và gặp lại lúc mười một giờ tối ở nhà. Thứ tư cả hai cùng có hai giờ nghỉ trưa để ăn trưa cùng nhau ở một tiệm bún bò trên đường Mạc Đĩnh Chi. Thứ sáu Vinh sẽ đón tôi tan sở, hai đứa có thể đi nghe nhạc hoặc mua một vài cái đĩa DVD mang về nhà xem đến khuya. Những buổi sáng cuối tuần chậm rãi. Tôi pha trà cho Vinh, nằm cuộn tròn trong lòng anh kể lể vụn vặt, lắng nghe tình cảm của chúng tôi nhẹ nhàng thở vào không khí và hơi ấm của Vinh làm rạng rỡ cả khung trời đằng sau ô cửa sổ màu xanh lam cũ kĩ. Cuộc sống nối tiếp giản dị. Chỉ có điều. Đôi lúc tôi thèm được nghe Vinh quay đầu lại và nói “Anh sẽ nhớ em mất!” đến ngột ngạt. Những lúc ấy, tôi đặt tay lên ngực mình, hít thở vội vã để hiện thực này, sự mất mát này không thể xâm chiếm được mình. Tôi cố tìm cách tránh xa nó một cách tuyệt vọng.

Mẹ đến thăm tôi mỗi tuần một lần. Lần nào bà cũng im lặng lau chùi dọn dẹp, mua ít trái cây để vào tủ lạnh, nấu cho tôi một ấm trà gạo đỏ rồi lặng lẽ ra về. Thỉnh thoảng bà nhắn tin hay để lại một mảnh giấy trên bàn khách “ Cố mà khóc đi con!”. Nỗi lòng của mẹ khiến tôi muốn ôm chầm lấy bà, gục đầu vào lòng bà và thổn thức rằng tôi nhớ Vinh đến nhường nào. Nhưng tôi không dám. Tôi không đủ sức lực và tự tin để thừa nhận với bà rằng tôi biết chuyện gì đã xảy ra và nó hiện hữu rõ rệt như thế nào đối với sự tồn tại của tôi. Mẹ hiểu. Và có lẽ sẽ là người duy nhất hiểu.

Ngày sinh nhật Vinh. Tôi làm một chiếc bánh sô cô la lớn. Tự mình mày mò thu âm một bản tình ca nhè nhẹ tặng anh. Trời đổ mưa lớn, tôi đến Igor, ngồi ở góc phòng tầng áp mái, chỗ ngồi nơi lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò. Mưa gõ mạnh vào cửa kính tạo ra những âm thanh mạnh mẽ. Igor buổi trưa yên ắng, chỉ có tiếng mưa đều đặn. Tôi ngồi ôm gối yên lặng, mắt nhìn chăm chú về hướng cầu thang. Y như lần đầu tiên. Vinh sẽ xuất hiện ở đó với cái nhìn ấm áp, bờ vai rộng và nụ cười có thể xua tan mọi nhỏ nhen tầm thường. Tôi cứ ngồi mãi như thế cho đến lúc có tiếng bước chân lên cầu thang. Vào một buổi trưa thứ ba trời mưa như thế này, việc Igor có khách là một điều cực kì hiếm hoi. Anh ta mặc áo polo màu ghi xám, tóc cắt cao và hiền lành. Anh ta nhìn thấy tôi. Và mỉm cười. Người đàn ông đó xuất hiện ở chỗ tôi đã mong chờ là Vinh. Không có gì lạ. Vì Vinh không thể đến. Anh ta ngồi xuống ở bàn song song bên cạnh. Lấy từ trong túi ra một chiếc nến, gọi hai ly Latte và một miếng cheesecake. “Có lẽ anh ta cũng đang đợi người yêu đến”- tôi thầm nghĩ. Nhưng không phải. Anh ta hát. Một âm điệu quen thuộc. Anh ta thắp nến và hình như là bài Happy Birthday. Khi bài hát kết thúc, tôi nghe anh ta khẽ khàng nói “ Chúc mừng sinh nhật em!”.

- Hôm nay là sinh nhật vợ tôi. – Người lạ quay sang và nói.

- Chúc mừng sinh nhật chị ấy . – Tôi mỉm cười. Người xa lạ cũng mỉm cười.

- Đây là nơi lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt. Cô ấy rất thích ngồi đúng chỗ này vào những ngày mưa. –Người lạ không ngại ngần bộc bạch.

- Chị ấy giận anh à ?

Anh ta lại cười hiền từ, ánh nhìn có những vết nheo dài nơi đuôi mắt. Như Vinh.

- Cô ấy mất rồi.

Tôi thấy lồng ngực mình bị ép chặt. Sự mất mát của người đối diện ồ ạt như lũ lớn. Những ngón tay run lên dữ dội, chới với. Nước mắt cứ vậy mà trào ra không thể kiểm soát.

- Cô không sao chứ?

Người lạ lo lắng ái ngại. Mà tôi hầu như hoàn toàn mất kiểm soát, không thể ngăn mình lại. Tôi nấc lên từng chặng liên hồi như thể bao nhiêu kìm nén bấy lâu nay đang cố tìm cách bung ra hết thảy.

- Tôi xin lỗi. Tôi không nghĩ chuyện buồn của mình có thể khiến cô đau lòng đến vậy.

Người lạ e dè, xích lại gần hơn và đưa cho tôi một miếng khăn giấy nhỏ. Ngoài trời vẫn mưa rũ rượi. Hai chúng tôi ngồi yên lặng và không nói với nhau thêm lời nào nữa trong một khoảng thời gian dài vô tận. Ngọn nến thắp lên đã sắp đến hồi tàn. Căn phòng lập lòe những hơi thở buồn bã đan xen.

- Người yêu tôi tên Vinh. Anh ấy là… một người ấm áp.

Lần đầu tiên sau một năm rưỡi mất Vinh tôi mới nhắc đến anh với một người nào đó. Người lạ ngước mắt nhìn tôi. Hình như anh ta đã hiểu ra điều gì đó đằng sau những giọt nước mắt cứ không ngừng tuôn ra khỏi khóe mắt tôi.

- Tôi…không dám tin…không dám nghĩ rằng…Vinh sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay về nữa….

Người lạ quay sang, ôm tôi vào lòng. Những ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Tình cảm này, nỗi đau này, chúng tôi đang san sẻ cho nhau một cách vô hình. Buổi chiều kéo dài cùng những trận mưa hoài không dứt. Người lạ tên Duy. Anh ấy kể với tôi về vợ mình, về khoảng thời gian dài anh ấy cũng như tôi, không dám đối mặt với một cuộc sống mất mát. Đan, vợ anh ấy, là một người phụ nữ ngọt ngào, luôn biết cách làm những việc nhỏ âm thầm khiến chồng mình cảm thấy được ủng hộ và yêu thương. Ngay cả đến lúc sắp phải ra đi, cô ấy vẫn luôn nghĩ cho Duy.

- Cô ấy nắm tay anh thật chặt, và nói với anh rằng “Đấy nhé, em sẽ được đến một nơi yên lành trước anh, ngày ngày không còn phải sợ kẹt xe nữa! Anh không được lo và nhớ em nhiều đâu đấy!”. Cô ấy đã nói như thế.

Duy kể về nỗi đau lớn nhất cuộc đời mình một cách bình tĩnh. Anh bảo yêu thương sẽ luôn còn đó không thể mất đi được. Đó là những gì mà anh nghĩ là Đan và Vinh đều mong muốn anh và tôi hiểu để đủ can đảm đối diện với cuộc sống của chính mình, tiếp tục hi vọng và vun đắp cho chúng.

Lúc chúng tôi chia tay, bầu trời cao vút. Những tàn mây xanh ngắt sau mưa vẽ thành những dải vòng cung lớn. Duy nhét vào tay tôi số điện thoại của anh ấy và dặn nếu muốn nói chuyện với anh thì hãy gọi.

Lúc tuần mới bắt đầu, tôi thay váy mới, gọi điện cho mẹ và mỉm cười. Những chuyện cũ đã qua, và tôi sẽ vẫn luôn có Vinh trong trái tim mình.

Mùa hè bắt đầu rộn rã, đầy nắng.

Một buổi chiều không vội vã, tôi nhìn thấy Duy phía bên kia đèn đỏ. Anh vẫn mặt áo polo màu ghi xám, nháy mắt với tôi và chầm chậm băng qua đường.

Những yêu thương mà cả tôi cả bạn đều mong muốn đều bắt đầu lớn lên từ hi vọng.

a little hope Nỗi đau bỏ lại

Sưu tầm

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 


Liên Hệ- Quảng Cáo
Diễn Đàn 12c7
FM PunBB Version 2.0
Skin Convert by Chupy
Best displayed with Firefox & Google Chrome
and 1024x768 screen resolution